Nguyễn Du và Truyện Kiều (1766-1820)Nguyễn Du là nhà thơ sống hết mình, tư
tưởng, tình cảm, tài năng nghệ thuật của ông xuyên suốt
các tác phẩm của ông, xuyên suốt cuộc đời ông và thể
hiện rõ nhất qua áng văn chương bất hủ là Truyện
Kiều. 
Nguyễn Du sinh ngày 23 tháng 11 năm Ất
Dậu, tức ngày 3/1/1766 ở kinh thành Thăng Long trong một gia
đình quý tộc lớn. Thân sinh ông là Hoàng Giáp Nguyễn
Nghiễm (1708-1775), làm quan đến tham tụng (tể tướng)
tước Xuân quận công triều Lê. Mẹ ông là bà Trần Thị
Tần, quê Kinh Bắc, đẹp nổi tiếng. 13 tuổi lại mồ côi
mẹ, ông phải ở với người anh là Nguyễn Khản. Đời
sống của người anh tài hoa phong nhã, lớn hơn ông 31
tuổi này rất có ảnh hưởng tới nhà thơ. Sự thăng tiến trên đường làm quan
của Nguyễn Du khá thành đạt. Nhưng ông không màng để
tâm đến công danh. Trái tim ông đau xót, buồn thương,
phẫn nộ trước "những điều trông thấy" khi sống lưu
lạc, gần gũi với tầng lớp dân đen và ngay cả khi sống
giữa quan trường. Ông dốc cả tấm lòng mình vào văn
chương, thi ca. Thơ ông là tiếng nói trong trái tim mình.
Đấy là tình cảm sâu sắc của ông đối với một
kiếp người lầm lũi cơ hàn, là thái độ bất bình rõ
ràng của ông đối với các số phận con người.
Xuất thân trong gia đình quý tộc, sống trong không khí
văn chương bác học, nhưng ông có cách nói riêng, bình
dân, giản dị, dễ hiểu, thấm đượm chất dân ca xứ
Nghệ. Về văn thơ nôm, các sáng tác của ông
có thể chia thành 3 giai đoạn. Thời gian sống ở Tiên
Điền - Nghi Xuân đến 1802, ông viết "Thác lời trai
phường nón Văn tế sống 2 cô gái Trường Lưu". Đây
là 2 bản tình ca thể hiện rất rõ tâm tính của ông, sự
hoà biểu tâm hồn tác giả với thiên nhiên, với con
người\. Ba tập thơ chữ Hán thì "Thanh hiên thi tập"
gồm 78 bài, viết lúc ở Quỳnh Côi và những năm mới
về Tiên Điền, là lời trăn trở chốn long đong, là tâm
sự, là thái độ của nhà thơ trước cảnh đời loạn lạc.
Sau 1809, những sáng tác thơ của ông tập hợp trong tập
"Nam Trung Tạp Ngâm" gồm 40 bài đầy cảm hứng, của tâm
sự, nỗi niềm u uất. Truyền Kiều được Nguyễn Du
chuyển dịch, sáng tạo từ cuốn tiểu thuyết Truyện Kim
Vân Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân, tên thật là Tử Văn
Trường, quê ở huyện Sơn Am, tỉnh Triết Giang, Trung
Quốc. Truyện Kiều đã được nhân dân ta đón
nhận một cách say sưa, có nhiều lúc đã trở thành
vấn đề xã hội, tiêu biểu là cuộc tranh luận xung quanh
luận đề "Chánh học và tà thuyết" giữa cụ Nghè Ngô
Đức Kế và ông Phạm Quỳnh thu hút rất nhiều người
của 2 phía cùng luận chiến. Không chỉ ảnh hưởng sâu
sắc trong tầng lớp thị dân, Truyện Kiều còn
được tầng lớp trên say mê đọc, luận. Vua Minh Mạng là
người đầu tiên đứng ra chủ trì mở văn đàn ngâm vịnh
Truyện Kiều và sai các quan ở Hàn Lâm Viện chép
lại cho đời sau. Đến đời Tự Đức, nhà vua thường
triệu tập các vị khoa bảng trong triều đến viết và
vịnh Truyện Kiều ở văn đàn, ở Phu Văn Lâu. Ngày nay, Truyện Kiều vẫn đang được
các nhà xuất bản in với số lượng lớn, được dịch
ra rất nhiều thứ tiếng. Các nhà nghiên cứu trên
thế giới đánh giá cao Truyện Kiều. Dịch giả người
Pháp Rơ-Ne-Crir-Sắc khi dịch Truyện Kiều đã viết bài
nghiên cứu dài 96 trang, có đoạn viết: "Kiệt tác của
Nguyễn Du có thể so sánh một cách xứng đáng với
kiệt tác của bất kỳ quốc gia nào, thời đại nào". Ông
so sánh với văn học Pháp: "Trong tất cả các nền văn
chương Pháp không một tác phẩm nào được phổ thông,
được toàn dân sùng kính và yêu chuộng bằng quyển
truyện này ở Việt Nam". Và ông kết luận: "Sung sướng
thay bậc thi sĩ với một tác phẩm độc nhất vô nhị
đã làm rung động và ca vang tất cả tâm hồn của một dân
tộc". Năm 1965 được Hội đồng Hoà bình Thế giới chọn
làm năm kỷ niệm 200 năm năm sinh Nguyễn Du\. Đọc Truyện Kiều ta thấy xã hội, thấy đồng tiền và
thấy một Nguyễn Du hàm ẩn trong từng chữ, từng ý.
Một Nguyễn Du thâm thuý, trải đời, một Nguyễn Du chan
chứa nhân ái, hiểu mình, hiểu đời, một Nguyễn Du
nóng bỏng khát khao cuộc sống bình yên.
|